Truyện Thời Phật

CHÀNG TRÂN QUÝ( Chuyện Nhân Quả chọn lọc)

qua bao chang Tran Quy
Written by Nguyễn Bảo

Thời Phật trụ thế, tại thành Vương Xá có một vị thương nhân giàu có thuộc hàng đại tỷ phú, của cải kếch sù, vàng ngọc châu báu nhiều vô số, không gì không có. Ông chỉ có một đứa con trai duy nhất tên là Trân Quý nên rất cưng yêu chiều chuộng. Vợ chồng ông thường lý luận:-“Nhà ta giàu cỡ này thì cho dù đứa con trai cưng có tiêu xài mỗi ngày hằng chục triệu thì tính đến trăm năm, số của cải kia cũng không vơi hết được. Vì vậy cứ cho nó tiêu xài thỏa thích, miễn sao thân tâm nó sung sướng là đủ, chả cần phải cho học nghề làm chi”.

Khi Trân Quý đến tuổi trưởng thành họ cưới cho càng một cô gái trẻ đẹp, duyên dáng, là con của một nhà phú hộ bạn. Cô này rất thích hưởng thụ lạc thú, tôn sùng thuyết duy vật.
Trân Quý say sưa men tình với người vợ đẹp, hưởng ngũ dục tha hồ nên trí óc chàng càng mụ mẫm đần độn, chẳng thể khởi lên được một tư tưởng thiện lành hay ho nào. Chính cảnh sống nuông chìu sung sướng đã khiến chàng phát sinh đầy dẫy tật xấu. Do kém phúc duyên chẳng được biết Phật hiểu pháp nên chàng có thái độ cực kỳ bất kinh đối với các tu sĩ , thậm chí còn khởi tâm coi thường, khi dễ.
Chàng kết giao toàn là bạn ác lắm tà kiến, cùng chung quan điểm hưởng thụ ăn chơi, coi thường đạo đức. Là công tử con nhà giàu bậc nhất kinh thành nên chàng được bạn bè vây quanh dua nịnh, chàng hài lòng hả dạ vì được chiều lòng, xum xoe. Càng đắm chìm trong ngũ dục, tâm trí chàng càng si mê, chỉ biết phóng túng tận hưởng khoái lác qua ngày..
Khi cha mẹ qua đời, Trân Quý vẫn chưa biết lo xa, quen thói tiêu hoang, chàng vung tiền không tiếc tay để mua lấy những trận cười, hào phóng thưởng ban cho các vũ nữ, ca sĩ và nhóm bạn xu phụ. Chỉ trong thời gian ngắn, của cải trong nhà dần cạn hết, Trân Quý bắt đầu cầm đồ, bán đất, bán nhà để có tiền tiêu xài. Cuối cùng chàng phải kiếm sống bằng cách đi xin ăn.

Một hôm chàng gặp bọn trộm, chúng nhìn chàng từ đầu đến chân rồi bảo:
-Này, sao mà chịu sống vất vả như thế? Anh còn trẻ, có sức mạnh, ngó cũng nhanh nhẹn và có tài. Sao cam lòng sống như người mất tay chân vậy hử? Nào! Nào! Hãy nhập bọn với chúng tôi, anh sẽ có nhiều của cải và sống sung sướng!
Trân Quý ấp dung nói: -“Nhưng tôi không biết cách…”
Bọn trộm cười hềnh hệch:- Nhằm gì, “Ăn cướp quen tay, ăn xin quen mo62mm” mà! Để chúng tôi bày cho! Dễ lắm. Anh chỉ cần làm y theo những gì bọn này chỉ là được!
Trân Quý đồng ý và đi theo bọn chúng. Những tên trộm đột nhập vào một nhà nọ, chúng sai chàng cầm gậy đứng canh cửa và dặn:-“Hễ thấy ai khác đến thì cứ đánh chết”.
Lòng đầy ngu si, Trân Quý vâng lời, ngoan ngoãn đứng gác. Bọn gian vào nhà vơ vét, cướp đi mọi thứ và nhanh chân tháo chạy khi bị người trong nhà phát hiện phản công. Chỉ riêng Trân quý là ngờ nghệch, chậm chạp, chàng chạy chưa ra khỏi cổng thì bị chủ nhà bắt. Họ căm giận giáng đòn xuống chàng như mưa rồi trói gô lại, giải đến trước vua tấm tức mách:
– Tâu Bệ hạ, đây là tên trộm đã bị chúng tôi bắt tại chỗ.
Vua truyền lệnh:- Hãy chém đầu tên này làm gương cho mọi người!
Quân lính trói chặt Trân Quý, vừa đánh chàng vừa giải ra pháp trường. Tiếng trống nện thùng thùng rèn vang khắp thành phố báo hiệu việc xử trảm. Trân Quý được dẫn đi bêu rếu, diễu hành khắp nơi, dân chúng thi nhau chọi trứng thôi, ném vật dơ vào anh, mồm không ngừng hô hào miệt thị:
-Giết chết nó đi!, Tên trộm đáng ghét!
Lúc này có một kỹ nữ tên Y Lan, trước đây từng quen chàng, nàng đang ở trên lầu, nghe ồn, liền bước ra lan can nhìn và trông thấy chàng bị dẫn đi hành hình. Y Lan sinh lòng xót thương và nghĩ:-“Không ngờ Trân Quý ngày xưa sướng như vua mà giờ lại rơi vào bước đường cùng bị thảm đến thế, ta hãy giúp chàng một chút…”
Thế là nàng xin phép lính canh, được tặng thức ăn cho chàng trước khi chết. Nàng nói với bọn lính:
-Xin các ngài hãy tạm dừng lại, xin ban ân huệ cuối cho tôi biếu tội nhân bữa ăn trước khi lìa trần!
Bọn lính canh dạt ra, nàng tiến đến gần, trao bánh mì, nước giải khát cho Trân Quý.
Ngay lúc đó, Ngài Mục Kiền Liên đang dùng thiên nhãn quan sát mọi chuyện, thấy được cảnh này, rất xót thương cho chàng trai ngu khờ bạc phúc, vì không biết đến Phật Pháp nên đã tạo ra lắm tội.
Ngài nhủ thầm:”Thanh niên này từ sinh ra đến giờ chưa làm được một việc gì phước thiện nào, toàn tạo ác nghiệp. Nếu mà chết đi chắc chắn sẽ đọa Địa Ngục. Bây giờ ta hãy tới đó, nếu anh ta chịu phát thiện tâm, khởi ý cúng dường ta các thức ăn vừa nhận được, thì anh ta sẽ được hưởng phúc lành và có thể ra đi với nghiệp thiện phút cận tử và siêu sinh thiện cảnh…Ta phải mau đến giúp đỡ, tạo cơ hội tốt cho anh ở phút cuối…”
qua bao chang Tran Quy

Thế là Mục Kiền Liên liền xuất hiện trước mặt Trân Quý, đúng vào lúc những món bánh ngọt và nước uống của Y Lan vừa được chuyển đến anh. Trân Quý nhìn thấy Mục Kiền Liên, thiện tâm bỗng phát khởi. Chàng nghĩ:” Bây giờ nếu ta ăn những thức này thì đâu có ý nghĩa gì cho một người sắp chết như ta? Cả đời ta chưa làm được một việc lành nào, bây giờ ta nên nhịn phần, đem dâng thức ăn này cúng dường cho Sa môn hiền lành đức hạnh kia, may ra ta còn có được chút phúc lành để mang theo…”
Nghĩ là làm, Trân Quý lập tức nhờ người mang thức ăn của mình dâng đến ngài Mục Kiền Liên. Để giúp Trân Quý tặng thêm niềm tin, Mục Kiền Liên liền chọn ngồi xuống một chỗ mà ở đó Trân Quý có thể nhìn thấy ngài, Mục Kiền Liên ăn hết những món Trân Quý cúng dường và âm thầm chú nguyện chúc phúc cho chàng. Sau đó ngài bỏ đi còn Trân Quý thì bị hành hình.

Nhờ khởi tâm thiện cúng dường bậc thánh tăng Mục Kiền Liên, đáng lẽ Trân Quý được sinh về cõi trời hưởng phúc. Nhưng giây phút cuối sắp bị chém đầu, tâm trí chàng đầy ái niệm quyến luyến Y Lan, nên chàng bị sinh vào cõi thấp hơn, làm một vị Thần ngụ trên cây đa trong khu rừng sầm uất đầy bóng mát.
Sau đó, vị thọ thần này thấy Y Lan đi vào rừng, tâm tham ái và dục vọng nổi lên, thần làm cho Y Lan mê muội, rồi đưa nàng đến cõi của mình, cùng sống chung với nàng ngót một tuần rồi mới cho nàng trông thấy hình tướng thật của mình.
Trong thời gian này, mẹ Y Lan không tim thấy nàng nên đi kiếm khắp nơi, sầu muộn than thở…Người ta khuyên bà hãy đến hỏi ngài Mục Kiền Liên, vì ngài thần thông quảng đại có thể biết chỗ Y Lan và giải đáp mọi thắc mắc giúp bà.
Bà liền tìm đến hỏi thăm Mục Kiền Liên , Ngài nói rằng bảy ngày sau, khi Đức Thế Tôn thuyết giảng ở Trúc Lâm, Bà sẽ được nhìn thấy Y Lan ngồi một góc trong đám thính chúng.
Phần Y Lan, lúc này nàng cảm thấy nhớ mẹ nên năn nỉ thọ thần cho mình trở về. Thọ thần liền đưa nàng về, đúng ngay lúc Thế Tôn đang thuyết giảng ở rừng Trúc, thọ thần đặt nàng xuống nơi một góc hội chúng rồi ẩn mình.
Khi mọi người nhìn thấy Y Lan, họ xôn xao hỏi thăm hổm rày nàng ở đâu? Họ kể lể là mẹ nàng đang thương nhớ cuống quýt tìm nàng và khóc như người quẫn trí… Y Lan thuật lại cho mọi người những gì đã xảy ra.
Tất cả đều ngạc nhiên. Một người kêu lên: – Ối trời ơi, cái tên du thủ du thực phóng đãng Trân Quý chỉ biết ăn chơi lêu lổng tạo ác, chưa thấy hắn làm được việc thiện nào, sao lại có thể sinh làm thần được?”
Y Lan đáp:
-Trong giây phút cận tử anh ta đã phát thiện tâm cúng dường Trưỡng lão cao quí Mục Kiền Liên các thức ăn đồ uống ngon nhất mà tôi đã tặng anh ta; nhờ phước đó anh được sinh làm thần.”

Mọi người nghe giải thích, hiểu ra. Tất cả đều xúc động. Họ bảo nhau:” Những bậc A-la-hán đúng thật là ruộng phước vô thượng cho thế gian – gã Trân Quý chỉ cúng có một bữa ăn nhỏ mà lại được làm thiên thần…Và họ trình điều này với Thế Tôn, Ngài nói kệ:
Thánh Tăng như ruộng phì nhiêu,
những người dâng cúng là gieo hạt lành
nhân phúc nẩy nở lớn nhanh
Quả thiện trổ mạnh nên thành thế kia.
Và Phật giải thích:
-Các bậc thánh Tăng A-la-hán là những người đã đoạn trừ các lậu hoặc, đã hết ô nhiễm và không bị luân hồi chi phối; không còn tạo ác nghiệp, đã chứng đác rốt ráo không còn tham-sân-si, nên khi người cúng dường các ngài, hưởng được quả báu lớn.
Nếu người cúng dường hồi hướng cho ngạ quỉ thì sẽ có ích cho họ lẫn ngạ quỉ. Còn nếu cúng mà không hồi hướng thì chỉ có người cúng được hưởng lợi thôi.
Người cúng cũng nhờ phước ấy mà được sanh lên cõi chư thiên hoặc hưởng phúc trong cõi người. Nhờ phược bố thí nên họ có vật chất hưng thịnh dồi dào hoặc được hưởng dục lạc thù thắng…

Bồ Tát Mục Kiền Liên

Khi Thế Tôn kết thúc thời Pháp thoại, thọ thần, Y Lan và tám mươi bốn ngàn người đồng phát sinh trí tuệ, xả bỏ trần cấu.

 

 

About the author

Nguyễn Bảo

Leave a Comment