Duyên Âm Phần 1

0
182

(ST)Cách đây 5 năm về trước . Mình có về nhà dì mình chơi. Đang ngồi chơi thì nghe tiếng hét sát bên nhà”” thả tôi ra .thả tôi ra. Tha cho tôi” giọng nói có vẻ hoảng sợ. tớ có hỏi dì . Cái chi bên nhà người ta họ kêu la rứa dì. Dì bảo là con bé phương hay sang nhà mình chơi đó. Sao la hét rứa dì??. Dì bảo . Dì cũng chả biết tối đó nó đi học về thì ốm mê man rồi liên tục hét rứa cho đến bây giờ nó bị cũng được nửa tháng rồi.chắc bị bên âm rồi.Lúc sau dì xuống bếp nấu ăn thì do tò mò nên mình đi qua bên đó coi sao. Khi mình qua nhà bên cạnh. Nhìn qua cửa sổ.Thấy chị phương ngồi ũ rũ bên góc giường ,miệng chảy nước dãi .đầu tóc bù xù. Mình định đi vào hỏi thăm chị.

duyên âm

Chị lại hét lên “” tránh ra . Tránh xa tôi ra. Cặp mắt trợn ngược nhìn mình kinh lắm.. mình mạnh dạng đi vào hỏi thì bác lâm bố của chị có trả lời. Chú cũng không biết nó bị chi. Nó đi học về thì bị thế.Đi coi thầy thì thầy bận ko chịu tiếp đón. thầy khác đi khỏi. Bác sĩ nói ko ra bệnh. Khuôn mặt bác cũng mệt mỏi. Bác nói ban ngày thế đó con à. chứ ban đêm nó la hét nhiều lắm. Bác thức mấy đêm rồi. Mình hỏi ” cho con thăm chị xí đc không bác””. Bác nói con vô chơi với chị xem sao. Mình vào ngồi sát chị. Hỏi chị có nhớ em là ai không. Bác lâm cũng nói”” em con dì hà ở thủy biều xuống chơi nè phương””. Thế mà mắt chị cứ nhìn ra ngoài đường. Miệng cười nhạt chả để ý ai nói gì cả. Thấy chị thế mình cũng buồn. Trước khi ra về có gửi bác 200.000 để mua sữa cho chị. Tầm 1 tháng sau mình đi sài gòn làm. Làm 2 năm thì mình về lại huế. Và có lên thăm dì . Đang ngồi với chị mình và dì thì chị phương sang chơi. Khi đó đầu mình cứ thấy j sai sai. Sau một lúc thì mới nhớ lại là trước khi đi sài gòn làm thì chị phương bị điên mà. Mình chào hỏi xã giao với chị . Rồi mới hỏi thế chị lành rồi à. Em nhớ là em đi chị bị khùng khùng mà ). Bả nhăn mặt bảo chị khỏi cả năm nay rồi. Rồi mình hỏi chị bị sao kể em nghe nào . Bả bảo đi sài gòn về quà đâu . Cho chị rồi chị mới kể. Mình nói chị kể đi lần sau về e hứa có quà. chứ em về tay không có quà cáp ai đâu. Sau 1 hồi dằn co bả mới chịu kể….. Khi học lớp 10 chị ngủ hay mơ 1 chàng trai cao ráo .trong mơ nắm tay tình tứ ôm nhau các kiểu. Cũng thấy cảm giác như thật và hp lắm. Nhưng năm đó tầm 2 3 tháng mới mơ lần nên không để ý. Năm học lớp 12 chị đi học bằng xe máy cup 50 thì bị tai nạn.

Người kia chạy nhanh tông vào xe chị bị gãy tay gãy chân phải đi cấp cứu mà chị chỉ bẩn áo quần và bị xướt nhẹ thôi. Mà xe chị thì giàn nhựa với mang xe bể cả. Mẹ đi coi bói thì thầy bảo khi ngã xuống có người âm đỡ nên chẳng bị gì. Sang năm học đại học chị lại mơ về anh chàng kia. Nhưng khi tỉnh giấc mơ ko tài nào nhớ đc mặt. Chỉ nhớ là đi chơi này nọ. Nắm tay nắm chân có khi hôn nhau nữa. Sang năm 2 đại học thì càng mơ nhiều hơn. Nhưng giấc mơ không còn tình tứ nữa. Lúc đầu thấy người đó dắt chị đi chơi cũng nắm tay. Dắt đi đâu chị đó à. nhưng 1 lúc sau tối om lại Chị vô cùng hoảng sợ và chả thấy người kia đâu nữa. Một lúc sau nghe tiếng nói nhưng không thấy người “” về ở với cậu. Cậu thương. Cậu chờ con lâu rồi. Về với cậu….” tiếng vọng đó cứ vang vẳng bên tai thì xuất hiện 1 người đàn ông cưỡi ngựa trắng . Rồi tới bắt chị đi. Chị la hét vùng vẫy 1 lúc sau mới tỉnh dậy. Người chị toát mồ hôi nhiều lắm.

Giấc mơ đó cứ lặp đi lặp lại mãi. Chị bảo đôi khi chị sợ ngủ ban đêm lun. Chị có kể với mẹ. Mẹ cũng đi coi nhiều thầy mà thầy bảo chả có gì. Sang năm 3 chị có yêu mấy người đàn ông. Nhưng khi mới yêu thì rất hạnh phúc nhưng đc thời gian mấy ông kia cứ đau ốm hoặc tai nạn rồi chia tay chị. Năm đó 2 3 mối tình chả có mối nào lâu dài cả. Cứ hay mơ ác mộng rồi lại chja tay n.y mãi nên có người bảo là có duyên âm. Nhưng đi xem 2 3 chỗ chả ai nói gì. Đêm hôm đó chị đi học về thì nghe bên tai có ai nói là “” đi với cậu . Về ở với cậu” chị nhìn lui thấy 1 người đàn ông mặc bộ áo quần như thời phong kiến cưỡi con ngựa đang đuổi chị. Chi rú xe chạy 1 mạch về nhà. Thì đầu óc quay quần rồi mê mang. Trong lúc mê mang chị nói chị thấy họ đòi mang chị đi. Chi la hét kêu cứu. Khi đó bố với mẹ chị tưởng chị sốt rồi nói bậy bạ thôi. Mình có hỏi thế lúc chị bị khùng khùng thế chị có biết gì ko. Chị biết hết chứ. Em tới thăm hay ai nói gì chị biết cả. Nhưng đều chị ko nói ra đc thôi. Chị nhìn ra đường thấy họ đang chờ chị vừa gọi vừa vẫy tay bảo chị ra đường nữa cơ. Bố mẹ chị có đi coi. Mà dắt chị tới thì thầy nói bận không coi đc. Thầy kia bảo đang có việc cũng không xem. Còn 1 thầy thì cứ 5 lần 7 lượt lên đều đi vắng. Chỉ có thầy ở dưới phú đa coi rồi bảo duyên âm. Bảo chị làm lễ này nọ. Thì bố mẹ cũng làm. Làm xong thì chị không khỏi mà nghe thầy kia cũng ốm lun.không hỉu sao thầy kia ốm. Về chị bị vậy gần 6 tháng .

Khi đó bố đi làm than vãn chuyện con mình bị như thế này thì đc ông đồng nghiệp bảo. Lúc trước vợ tôi cũng đau ốm không ra bệnh may nhờ 1 ông thầy gần trên chỗ điện hòn chén chữa là hết à. Đem con lên đó xem sao. Bố chị nghe vậy rồi về bàn với vợ. Ngày mai 2 vợ chồng lên nơi thầy ở xem. Khi vào thầy hỏi mún coi chuyện gì. Bố mẹ chị có nói về chị. ổng bấm bấm tay rồi lấy cái dĩa đôi 2 đồng tiền. Rồi ổng giật mình. Ko chịu nói gì cả. Bố mẹ hỏi. Con bé bị gì vậy thầy . Nhưng ổng nhất định không chịu coi.ổng chỉ Nói nghiệp duyên thế rồi thì chịu không ai cứu đc đâu. Bố mẹ chị hỏi sao bị nghiệp duyên là sao thầy. Mấy tiền con lo hết. Mong thầy giúp đỡ cho . Nhưng ổng bó phép. thế là 2 vợ chồng đành ngậm ngùi quay về. Còn chị khi đó càng ngày càng bệnh nặng. Ăn j cũng nôn ra. Đem đến bệnh viện bác sĩ bảo bị thần kinh. Bị điên rồi và cho thuốc an thần. Mẹ chị phải chăm chị 24/24 . Rồi 1 tối bác lâm mơ thầy bà nội chị phương về. Bảo đem cháu đi về hướng tây qua con sông cứ đi thẳng hướng đó trong mơ bác thấy 1 cây đa cổ thụ và ngôi nhà ngói đỏ. Bác dậy cứ tưởng mệt quá nên mơ thế.

Nhưng giấc mơ cứ lặp lại và trong tâm trí cứ thôi thúc nên bác đi chuyến coi sao. Bác đi về phía tây và qua con sông rồi thấy cây đa in hệt giấc mơ làm bác tái mặt. Miệng cứ lẩn bẩm khấn “” lạy mẹ soi đường dẫn lối cho con”” bác đi thẳng tới 1 đoạn thì hỏi người dân xung quay ở đây có thầy nào ko. Người dân ở đó chỉ đi đến 1 khúc nữa. Đi 1 đoạn bác thấy ngôi nhà ngói đỏ. Bác suy nghĩ chắc đây rồi những để chắc chắn nên bác hỏi người dân đi đường . Họ chỉ vào ngôi nhà ngói đỏ đấy chính là nhà thầy vũ đấy. chứ vùng này không có ai làm thầy bà gì nữa đâu. Thế là in chan trong giấc mơ. Bác đi vào thì thầy đang thắp nhan. Bác chào thầy rồi thưa chuyện. Thầy bảo để thầy gieo quẻ coi sao. thầy nói mẹ ông chỉ đường qua đây chắc là hữu duyên với tôi rồi…sau khi gieo xong ổng cũng giật mình. Chú lâm hỏi sao vậy thầy. Thầy bảo có phải con bé có nốt ruồi son to bằng ngón tay dưới mông không??? Bác lâm trả lời dạ phải ..phải thầy ạ. Đúng là con bé có nốt ruồi son bẩm sinh dưới mông. Mong thầy soi đường chỉ lối cho con. Thầy bảo . Nó là có con quỷ cả trăm năm rồi nó theo con bé lâu rồi . Nó với con bé lúc xưa là người tình. Sau này con bé chết. Con bé đc đi đầu thai. còn nó thì chưa. Nó đánh dấu người con bé nốt ruồi son đó. Giờ nó tìm con bé đó con à. Phải người cao tay mới bắt đc vong đó. Giờ thì bác lâm hỉu sao mấy thầy kia không chịu coi rồi.. bác hỏi có cách nào bắt đc vong đó không thầy.

Còn tiếp mọi người nhé!!!

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây